Gió nhớ gì ngẩn ngơ ngoài hiên
Mưa nhớ gì thì thầm ngoài hiên
Bao đêm tôi đã một mình nhớ em
Đêm nay tôi lại một mình
Nhớ em vội vàng trong nắng trưa
Áo phơi trời đổ cơn mưa
Bâng khuâng khi con đang còn nhỏ
Tan ca bố có đón đưa
Nhớ em giọt mồ hôi tóc mai
Gió sương mòn cả hai vai
Đôi chân chênh vênh con đường nhỏ
Nghiêng nghiêng bóng em gầy
Vắng em còn lại tôi với tôi
Lá khô mùa này lại rơi
Thương em mênh mông chân trời lạ
Bơ vơ chốn xa xôi
Vắng em đời còn ai với ai
Ngất ngây men rượu say
Đêm đêm liêu xiêu con đường nhỏ
Cô đơn, cùng với tôi về .....
Thứ Tư, 19 tháng 8, 2009
Thứ Ba, 28 tháng 7, 2009
Thiếu
Thiếu
Có lần nhà văn Moritj Saphir (1795-1858) là nhà văn hài hước nổi tiếng người Đức, cãi nhau với một nhà thơ. Ông này vốn ghét nhà văn đã nói:
- Thưa ngài Saphir, ngài viết chỉ vì tiền. Còn tôi viết vì danh dự!
- Mỗi chúng ta viết chính vì cái chúng ta thiếu! Ông từ tốn đáp.
Tình huống khó xử
Một phụ nữ đến cửa hàng để mua một chiếc tủ tự ráp. Khi mang tủ về nhà, chị quyết định tự mình ráp để gây ngạc nhiên cho chồng và thực hiện công việc không khó khăn lắm.
Bỗng nhiên một chiếc xe buýt to chạy ngang qua đường và chiếc tủ bị sập. Chị ráp tủ lại và khi chiếc xe buýt quay trở lại, tủ lại bị sập. Người phụ nữ cảm thấy thất vọng và gọi điện đến cửa hàng bán tủ để than phiền. Một người đàn ông trả lời sẽ đến nhà chị ngay để ráp tủ. Khi đến nhà người phụ nữ, người đàn ông bắt tay vào việc ráp tủ. Chiếc xe buýt chạy qua, tủ lại bị sập. Hơi nản chí, người đàn ông ráp tủ lại và lần này nói với người phụ nữ rằng ông sẽ đứng bên trong tủ để xem điểm yếu của chiếc tủ nằm ở vị trí nào. Đến giờ xe buýt sắp đi qua, người đàn ông chui vào tủ. Lúc ấy, chồng người phụ nữ đi làm về. Anh nhìn thấy chiếc tủ và cảm ơn vợ về món quà bất ngờ này. Anh mở tủ ra và thấy người đàn ông.
Người đàn ông nói:
- Chắc chắn là ông sẽ không bao giờ tin tôi, nhưng tôi đang đợi xe buýt đi qua mà.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)